Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyệnđờithường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyệnđờithường. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

Cái chổi tre

(91) Mai Tu Cuong:

CỠ CHỮ 
Tôi có thói quen đi bộ như một cách tập thể dục hằng ngày. Vừa đi vừa mơ mộng và quan sát chung quanh. Trong vô số những điều tôi nhìn thấy, có một chuyện, thoạt đầu, tôi thấy bình thường, không để ý mấy, nhưng sau, càng ngày càng khiến tôi nghĩ ngợi. Đó là những người đang cắt cỏ, đốn cây hay dọn dẹp rác rến trước nhà hoặc ngoài đường. Có khi họ là công nhân vệ sinh, có khi chỉ là những người tự dọn dẹp vườn tược và bãi cỏ trước cổng nhà mình. Tôi nhận thấy: Cứ hễ có người đi ngang qua, tất cả đều ý tứ dừng tay lại. Đang quét rác: dừng tay. Đang cắt cỏ: dừng máy; có người còn giảm tiếng máy nhỏ xuống. Chờ cho khách bộ hành đi qua hẳn, họ mới bắt đầu làm việc lại. Lý do rất đơn giản: Người ta không muốn bụi và rác bắn vào khách đi đường.

Những lúc ấy, tôi cứ nhớ đến Việt Nam. Sau năm 1975, ở đại học, bọn sinh viên Khoa Văn chúng tôi phải học thơ Tố Hữu khá nhiều. Trong đó có bài “Tiếng chổi tre”, đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ:

Những đêm hè
Khi ve ve
Đã ngủ
Tôi lắng nghe
Trên đường Trần Phú
Tiếng chổi tre
Xao xác hàng me
Tiếng chổi tre
Đêm hè
Quét rác…
Những đêm đông
Khi cơn dông
Vừa tắt
Tôi đứng trông
Trên đường lặng ngắt
Chị lao công
Như sắt
Như đồng
Chị lao công
Đêm đông
Quét rác...

Sáng mai ra
Gánh hàng hoa
Xuống chợ
Hoa Ngọc Hà
Trên đường rực nở
Hương bay xa
Thơm ngát
Đường ta
Nhớ nghe hoa
Người quét rác
Đêm qua.

Nhớ em nghe
Tiếng chổi tre
Chị quét
Những đêm hè
Đêm đông gió rét
Tiếng chổi tre
Sớm tối
Đi về
Giữ sạch lề
Đẹp lối
Em nghe!

Dạo ấy, tôi đọc và thuộc lòng bài thơ ấy, nhưng nhớ, dường như chưa bao giờ tôi liên hệ hình ảnh người quét rác được thi vị hóa trong bài thơ với những người lao công rách rưới tôi gặp hằng ngày trên đường từ nhà đến trường đại học. Tôi thấy họ, nhưng có lẽ không bao giờ nhìn họ. Họ, cái chổi của họ, tấm khăn họ thường bịt miệng và những đống rác hôi thối bên cạnh họ cứ trôi qua mắt tôi. Rồi biến mất. Cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Những năm tháng ấy, ai cũng cùng khổ như nhau. Là sinh viên, rồi sau đó, cán bộ giảng dạy, thực tình, tôi không hề thấy mình khá hơn bất cứ người công nhân lam lũ nào ngoài đường. Cũng đói. Cũng lo lắng vì những chuyện vô cùng lặt vặt. Và cũng tơi tả tuyệt vọng.

Tôi chỉ thực sự chú ý đến những người quét rác và công việc quét rác khi tôi về lại Việt Nam sau bao nhiêu năm sống ở hải ngoại. Thăm Hà Nội, tôi thường ở trong các khách sạn gần hồ Hoàn Kiếm. Sáng, cũng vẫn thói quen đi bộ vòng quanh bờ hồ. Hồ Hoàn Kiếm đẹp. Các sinh hoạt quanh bờ hồ cũng khá dễ thương với những người ung dung tản bộ hoặc tập thể dục. Nhưng thường, trước khi đến bờ hồ, tôi phải đi qua vài con phố nhỏ. Lúc ấy cũng là giờ người ta lục đục mở cửa tiệm. Một trong những công việc đầu tiên khi mở cửa tiệm là dọn dẹp. Đó cũng là việc mà tôi sợ nhất. Đang đi bộ, nhởn nhơ nhìn người đi ngược đi xuôi, bỗng nghe “ào”, một đống rác, và cùng với nó, một vùng bụi, từ trong tiệm văng tóe ra ngoài, có khi hắt cả vào người. Vội vàng nhào qua thật nhanh, lấy tay bịt mũi và ngưng cả thở. Nhưng qua đợt bụi và rác này lại đến đợt bụi và rác khác. Từ những tiệm khác. Cứ thế, cả một quãng đường dài. Mà hè phố ở Hà Nội lại hẹp. Không thể tránh được. Nhớ, nghe tôi kể chuyện ấy, bạn bè trong giới văn nghệ ở Hà Nội đều nói: “Còn may!”. Hỏi tại sao, họ đáp: Có khi còn lãnh nguyên cả một chậu nước dơ từ trên các tầng lầu cao hắt thẳng xuống đầu!

Trong hoặc sau lúc đi bộ, tôi thường tạt vào một quán cà phê nào đó. Tôi thích những quán cà phê lộ thiên, bày bàn ghế bên ngoài hơn là những căn phòng chật chội và kín mít. Thật thú khi vừa nhâm nhi cà phê vừa nhìn ngắm khung cảnh phố xá và các sinh hoạt chung quanh. Nhưng buổi sáng cũng là lúc các nhân viên vệ sinh làm việc: Họ quét rác ngoài đường hoặc ngay cả trên khoảnh sân thuộc quán cà phê. Bụi và rác văng tung tóe. Lấy tay bịt mũi thì bụi văng vào ly cà phê. Bịt cả hai thì bụi bay vào mặt, vào tóc, vào quần áo. Đành vội vã trả tiền rồi chạy biến. Và lại chui vào một quán cà phê chật chội và kín mít mà mình, thoạt đầu, không hề thích chút nào cả. Ngay trong những quán cà phê ấy, nếu đúng lúc người ta quét dọn thì cũng khiếp đảm lắm. Bụi không nhiều như ngoài sân hay ngoài đường, dĩ nhiên. Nhưng cũng vẫn là bụi. Những lúc ấy, tôi mới thấy ghét cái chổi tre và, nhất là, cách quét rác của người Việt.

Để quét dọn, ở Tây phương, người ta cũng dùng chổi. Chổi của họ khác với chổi của ta về cả hình dáng lẫn chất liệu: Ở ta, chổi thường làm bằng tre (chẻ mỏng) hoặc bằng lá dừa nước (còn gọi là chổi chà) hoặc bằng xơ dừa, bằng cọng đót, bằng rơm rạ, bằng cây thanh hao (một loại sim rừng). Ở Tây phương, người ta làm chổi chủ yếu từ các loại nhựa tổng hợp; và vì làm bằng nhựa, nên hình dạng cũng dễ dàng biến hóa, thành đa dạng hơn. Tuy nhiên, khác biệt quan trọng nhất là ở cách quét. Ở Tây phương, người ta thường lùa rác về phía mình, dồn lại thành đống rồi hốt vất vào thùng rác. Ở Việt Nam, người ta thường hất ngược cây chổi về phía trước, bụi và rác cứ bắn tung lên bất cứ người nào đang đứng hoặc đi ngang qua trước mặt họ. Điểm đến của các đống rác ấy thường ít khi đi vào thùng mà là ra ngoài đường. Còn bụi thì chia đều cho mọi người chung quanh.

Cách quét rác như thế có lẽ đã có từ lâu, rất lâu trước khi con người phát hiện ra vi trùng để biết sợ rác và bụi. Còn bây giờ? Nó chỉ tồn tại như một tập quán xấu. Nó không khác tật khạt nhổ nơi công cộng chút nào cả.

Mà không phải chỉ trong chuyện quét rác. Ở Việt Nam, cái chổi còn được sử dụng như một thứ vật dụng để đánh người khác: Với roi, người ta thường đánh vào tay và nhắm đến mục đích răn dạy; với gậy gộc, người ta có thể đánh vào bất cứ bộ phận nào trong thân thể người khác, từ đầu xuống vai, lưng, mông và tay chân, và nhắm đến mục đích trừng phạt, rửa hận hay cho bỏ ghét; còn với chổi, người ta thường đánh thẳng vào đầu, với mục đích chủ yếu là sỉ nhục. Chổi càng cũ, càng dơ và càng cùn, mức độ sỉ nhục càng lớn. Cái chổi và cách quét rác còn là một “văn hoá”: Cái văn hóa hất chổi cho bụi và rác bay tung tóe vào mặt mũi người khác như vậy còn phổ biến trong mọi sinh hoạt, từ chính trị đến xã hội của người Việt Nam, kể cả, và đặc biệt trầm trọng nhất, từ những người có chức và có quyền.

Chúng ta hay nói đến vấn đề dân chủ mà thường quên một số sự thật căn bản: Trung tâm của dân chủ là nhân quyền; trung tâm của nhân quyền là biết tôn trọng người khác; nhưng tôn trọng người khác không phải là tôn trọng tính người với những ý niệm trừu tượng như tự do và bình đẳng của họ mà còn phải tôn trọng cả sự hiện diện của họ.

Tranh đấu cho dân chủ, bởi vậy, tôi nghĩ, nên bắt đầu từ những việc cụ thể: cái chổi và văn-hóa-hất-rác-và-bụi vào người khác.


http://http://www.voatiengviet.com/content/cai-choi-tre/1608296.html

'via Blog this'

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Ăn như .. Tổng Th̉ống Mỹ... cao lương mỹ vị ?


CLC: Tổng thống siêu cường số 1 mà răng ăn uống
cao lương mỹ vị ri chi hè?!
Không ít người từng thắc mắc,
Tổng thống Mỹ có chế độ ăn uống như
thế nào, có phải mọi món đồ nhà lãnh đạo
này dùng chỉ do đầu bếp riêng chuẩn bị
không.
Thực tế là người đứng đầu nước Mỹ Barack
Obama cũng ăn uống giản dị như bao người khác
trong những lần đi công tác.
Cùng xem Tổng thống Mỹ thưởng thức các
món ăn như thế nào?
Tổng thống Mỹ ăn món sườn trong một chuyến
thăm quán Kenny BBC vào bữa trưa tại
Washington.
Ông chủ Nhà Trắng dùng trứng trong bữa sáng
với 5 chủ doanh nhân cỡ nhỏ tại quán cà phê
Rausch tại Guttenberg, Iowa.
Tổng thống Mỹ dùng bữa trưa tại cửa hàng xúc
xích Rudy tại Toledo, Ohio.
Người đứng đầu nước Mỹ thưởng thức kem
mát lạnh ở DeWitt Dairy Treats tại DeWitt, Iowa
Tổng thống Obama ăn tôm bắt ở địa phương
trong cuộc gặp người dân đảo Grand, Louisiana
Tổng thống Mỹ tìm mua một chiếc sandwich
trước khi chủ trì hội nghị bàn tròn với các lãnh
đạo doanh nghiệp nhỏ tại quán bánh
Grand Central ở Seattle.
Ngày 24/6/2010, Tổng thống Nga thời đó Dmitry
Medvedev và Tổng thống Obama dùng bánh
hamburger cho bữa trưa tại nhà hàng
Ray's Hell tại Arlington, Virginia
Tổng thống Obama ăn quả xuân đào tại siêu thị
Kroger ở Bristol, Virginia
Tổng thống Mỹ và Thủ tướng Anh David Cameron
ăn xúc xích khi xem vòng một giải bóng rổ
NCAA tại trường đại học Dayton Arena ở Ohio
Tổng thống Obama và con gái Malia ăn kem
cùng các bạn bè của gia đình bên ngoài đảo
tuyết khi đi nghỉ giáng sinh tại Kailua, Hawaii.
Theo Hoài Linh (VNN / Reuters)
Theo: Báo Pháp Luật TPHCM
Được đăng bởi culangcat vào lúc 05:09 
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên
TwitterChia sẻ lên Facebook
Nhãn: Lưu trữ, Phóng sự ảnh, Quốc tế, Thời sự,
Văn Hoá-Xã Hội, Đọc và biết
--------------------------
Phản ứng:

13 nhận xét:

1. 
Nguyện05:27 Ngày 28 tháng 7 năm 2012
Người tài giỏi họ thế, tất cả đều bình thường trừ trí óc và bản chất phi thường của họ. Còn một số người bình thường lại cứ thích chơi sang, làm sốc, thích show hàng là sao nhỉ
Trả lời
2. 
Nặc danh07:21 Ngày 28 tháng 7 năm 2012
Rất giản dị mà cao quý!
Trả lời
3. 
Nặc danh08:25 Ngày 28 tháng 7 năm 2012
Ông OBaMa làm tổng thống một nước siêu cường mà ăn uống rất giản dị, bình dân. Ông không sợ người dân cho chất độc vào thức ăn ư? Trái hẳn với nước nhược tiểu nhà chúng tôi. Người LĐ với dân phải một trời, một vực!
Trả lời
4. 
Nặc danh12:09 Ngày 28 tháng 7 năm 2012
Sao đếch thấy có thằng nào khúm na khúm núm ở bên cạnh nhỉ, chứng tỏ TỔNG THỐNG MẼO đéo oai
Trả lời
Trả lời
1. 
Lan Hoàng00:14 Ngày 29 tháng 7 năm 2012
Làm to mà có những kẻ xun xoe bên cạnh,chứng tỏ thằng đó thích nịnh, và như vậy có phần "thiểu năng trí tuệ", sa đọa về nhân cách. Không tin cứ nhìn mấy "ông to" ở xứ ta mà xem.
Trả lời
5. 
Nặc danh12:12 Ngày 28 tháng 7 năm 2012
Tổng thống gì mà chẳng trang nghiêm chút nào, lại rất thiếu tinh thần cảnh giác cách mạng, cứ vô tư hòa đồng với dân đen như thế thì chết có ngày.
Trả lời
6. 
Ba Đồn16:05 Ngày 28 tháng 7 năm 2012
Tuy ăn như vậy nhưng mà ăn "sạch" chứ ko ăn "BẨN".
Trả lời
7. 
Nặc danh16:37 Ngày 28 tháng 7 năm 2012
Ông ấy làm tất cả mọi việc vì nước Mỹ, luôn chăm lo cho dân Mỹ thì việc gì ông ấy phải sợ.
Trả lời
8. 
abcsukien18:31 Ngày 28 tháng 7 năm 2012
=>ẢNH: OBAMA UỐNG BIA CÙNG NGƯỜI LAO ĐỘNGhttp://trannhuong.com/Uploads/Photos/News/obama1.jpg =>THƠ: VỊNH TẤM ẢNH OBAMA UỐNG BIA CÙNG NGƯỜI LAO ĐỘNG Ông Obama uống bia vỉa hè Ngồi bên những người lao động Một đĩa bim bim hay đậu phộng Tổng thống cùng nhâm nhi Có thể ông ấy mị dân Nhưng dám mị dân giữa đồng bào là vĩ đại Ở một quốc gia kia Có những người Không đi chợ cùng nhân dân Không ăn gạo trên cánh đồng nhân dân Không nằm bệnh viện nhân dân Không ăn thịt ở trang trại nhân dân Không uống sữa đàn bò nhân dân Không chịu cảnh mất điện cùng nhân dân Không tắc đường cùng nhân dân Con cái họ không học trường nhân dân Nhân dân là nơi người ta cái gì cũng có Không tiêu chuẩn không băn khoăn đắt rẻ Có nhân dân lo cả họ cả nhà… Obama Obama Ông đi ăn quán Ông uống bia vỉa hè Ông mang Tổng thống đến nhân dân Ông mang nhân dân vào dinh Tổng thống Có thể ông mị dân Nhưng mị dân giữa đồng bào là vĩ đại…
-- Trần Nhương 17-10-2011
Trả lời
9. 
nguyễn quang lập21:15 Ngày 28 tháng 7 năm 2012
Tổng thống một siêu cường mà ăn uống như vậykhông đủ dinh dưỡng để làm việc, e có ngày bị ung thư như dân mấy nước đang phát triển!?. Lẽ ra ông thổng thống nước Mỹ phải có nơi trồng lương thực riêng, phải có nơi trồng rau sạch riêng, phải có nơi sản xuất, chế biến thực phẩm riêng ... và hàng loạt chế độ phục vụ đặc biệt riêng mới tránh được bệnh tật, trường sinh bất lão như mấy vị lãnh đạo cao cấp….
Trả lời
10. 
Nặc danh15:33 Ngày 29 tháng 7 năm 2012
Trông cách sống của họ mà thấy thương...Hãy trông vào đây hỡi CÁC NGÀI...!!!
Trả lời