Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2018

Xin Ơn Biến Đổi - Suy Niệm Chúa nhật II Mùa Chay – B (Mc 9, 1-9)


Bước vào Chúa nhật thứ hai Mùa Chay, phụng vụ Giáo Hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm biến cố Chúa Giêsu biến hình, một mầu nhiệm vĩ đại. Lịch sử cho thấy ba Tông đồ Phêrô, Gioan và Giacôbê là những tấm gương sám hối suốt Mùa Chay dẫn chúng ta tới Đại lễ Phục Sinh, khi chúng ta cử hành cuộc chiến thắng của tinh thần trên thể xác, của ơn cứu chuộc trên tội lỗi.

Thánh sử Marcô nhắc đến việc Chúa Giêsu đưa ba ông lên núi cao cầu nguyện, và đang khi cầu nguyện... bỗng có hai vị đàm đạo với Người, là Môsê và Êlia.... Một số câu hỏi được đặt ra chung quanh biến cố Chúa Biến Hình :

1. Tại sao Đức Giêsu Biến Hình ?

2. Tại sao Môisen và Êlia lại có mặt lúc Chúa Giêsu Biến Hình?

3. Tại sao không phải là các Tông đồ khác mà lại là Phêrô, Giacôbê và Gioan được Đức Giêsu đưa lên núi ?



Tại sao Đức Giêsu Biến Hình ?

Chúng ta biết, trước khi Chúa Giêsu biến hình, Người đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi chừng năm ngàn người ăn no (x. Mc 6, 30-44 ; 8, 1-10). Vẻ chưng hửng của các Tông đồ về tương lai tươi sáng, và sự mãn nguyện về vị Thiên sai của dân chúng. Khi thăm dò ý kiến chung, Đức Giêsu đã loan báo cuộc thương khó lần thứ I (x. Mc 31, 33). Như thế, Người đã mạc khải cho các môn đệ biết rằng, con đường tiến về Giêrusalem sẽ đưa Người đến với đau khổ, tử nạn và cái chết đau thương trên thập giá, sau đó mới rạng ngời ánh vinh quang. Vì chưa nhận ra ý Chúa nên Phêrô muốn dựng ba lều ở trên núi sau khi chứng kiến Chúa biến hình (x. Mc 9, 5). Như thế, Phêrô đã muốn biến cái tạm thời trở thành cái vĩnh cửu để khỏi phải đương đầu với khổ đau và thập giá.

Trở lại câu hỏi tại sao Đức Giêsu lại chọn Phêrô, Giacôbê và Gioan, phải chăng là vì họ hoàn hảo hơn những người khác?

Theo Thánh Gioan Kim Khẩu, Phêrô được chọn, vì Phêrô đã từng tuyên xưng Đức Giêsu là “Ðức Kitô” (x. Mc 8, 29). Hơn nữa, cũng bởi Phêrô đã yêu mến Chúa Giêsu Kitô nhiều hơn, “Lạy Chúa, Chúa thông hay mọi sự, Chúa biết tôi yêu mến Chúa!” (Ga 21, 17). Phần Gioan, vì đã yêu mến nhiều, nên được mệnh danh là “người môn đệ Chúa yêu” (Ga 21, 20). Còn Thánh Giacôbê, là vì ​​phản ứng của ông đã thực hiện cùng với anh trai mình: “Chúng tôi có thể uống chén của Thầy” (Mt 20, 22), ông giữ lời và đã đi đến cùng điều ông cam kết, khiến người Do Thái không chịu nổi, đã xử trảm ông.

Tại sao không phải là một tiên tri hay ngôn sứ nào khác mà lại là Môisen và Êlia?

Sứ vụ công khai của Chúa Giêsu tại Galilê đã khiến cho dân chúng đồn đoán về Người. Có kẻ cho Người là Gioan Tẩy Giả, kẻ khác cho là Êlia, Giêrêmia hay là một tiên tri (x. Mc 8,28).

Người Do Thái không ngừng buộc tội Chúa Giêsu vi phạm luật, kẻ nói phạm thượng, kẻ chiếm đoạt vinh quang, mà theo họ, vinh quang đó là của Thiên Chúa, không thuộc về Người. Trong lúc biến hình đàm đạo với Môisen và Êlia, Người khẳng định mình còn hơn cả Môisen và Êlia nữa. Môisen là người đã trao ban lề luật cho dân chúng, nên những người Do Thái không thế nói rằng vị tiên tri thánh này đã muốn chịu đau khổ vì một người vi phạm lề luật. Còn Êlia xuất hiện cùng Chúa Giêsu, Người dạy chúng ta rằng Người là Chúa của kẻ sống và kẻ chết, cả trên trời và trong địa ngục. Đó là lý do Người biến hình cùng với Êlia là người đã không chết.

Một điều rất thú vị là Môisen đã rẽ đôi nước biển để cho dân chúng đi ráo chân, Phêrô đã đi trên mặt nước, để rồi chữa lành tất cả bệnh hoạn tật nguyền cho dân chúng, xua trừ ma quỷ, đưa mọi người về với Đức Kitô. Êlia đã làm cho kẻ chết sống lại, các Tông đồ cũng đã làm cho kẻ chết được sống lại, khi nhận lãnh Chúa Thánh Thần. Đó là những lý do Chúa Giêsu chọn Môisen và Êlia hiện ra đàm đạo với mình.



Đức Giêsu biến hình để cho chúng ta được chiêm ngưỡng :

Vinh quang Ba Ngôi


Vinh quang của Thiên Chúa Ba Ngôi được biểu lộ trong biến cố Chúa biến hình. Chúa biến hình là hình ảnh loan báo trước cho biến cố Chúa Phục Sinh. Chúa mạc khải vinh quang mình cho các tông đồ với lời xác nhận của Thiên Chúa Cha: “Ðây là Con Ta Yêu Dấu!” (Mc 9, 7). Trong ánh sáng vinh quang, chúng ta nhìn thấy ánh sáng; và  được Chúa Thánh Thần nâng lên, chúng ta chúc tụng Thiên Chúa Ba Ngôi qua mọi muôn thế hệ .

Lắng nghe lời Đức Giêsu

Trong biến cố Chúa biến hình, chúng ta không những chiêm ngắm mầu nhiệm Thiên Chúa mỗi ngày một sâu xa hơn vừa đi từ ánh sáng này sang ánh sáng khác, mà còn được mời gọi hãy lắng nghe Lời Chúa gửi đến. Ngoài Lề Luật nơi ông Môisen và lời tiên tri nơi sứ ngôn Êlia, lời Chúa Cha còn vang lên mời gọi chúng ta “vâng nghe lời Người” (Mc 9, 8).
Xin ơn biến đổi

Nhìn xem và lắng nghe, chiêm ngắm và vâng phục, là những con đường dẫn chúng ta lên Núi Thánh. Ở đó, Ba Ngôi Thiên Chúa được mạc khải trong vinh quang của Chúa Con.

Chúa biến hình, loan báo trước Mầu Nhiệm Vượt Qua, và mời gọi chúng ta mở rộng cặp mắt, con tim để nhìn thấy mầu nhiệm Ánh Sáng của Thiên Chúa hiện diện trong toàn thể lịch sử cứu rỗi. Mầu nhiệm Năm Sự Sáng, thứ Ba thì Ngắm, Đức Chúa Giêsu biến hình trên núi, ta hãy xin cho được biến đổi nhờ Chúa Thánh Thần. Như thế, nếu chúng ta muốn biến đổi thành công dân Nước Trời, phải bỏ mình vác thập giá hàng ngày mà theo Người. Có sẵn sàng vác thập giá Chúa gửi trao mới được theo Chúa là Đường là Sự Thật là Sự Sống để được hưởng vinh quang Phục sinh với Người.

Chúa biến hình vinh quang sáng láng, để chúng ta cũng biết biến đổi : biến đổi từ con người tối tăm tội lỗi nên con người tươi sáng hoàn hảo; biến đổi từ con người ích kỷ tham lam thành người sẵn sàng yêu thương hy sinh và phục vụ mọi người; biến đổi từ con người kiêu căng tự đắc thành người khiêm nhu tin tưởng và phó thác vào Chúa.

Lạy Chúa, xin thương giúp chúng con hiểu được ý nghĩa của thập giá Chúa và ban ơn cho chúng con biết sống mầu nhiệm thập giá Chúa trong cuộc đời, để được sống lại vinh quang với Ngài. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
----------------------- 
Nguồn: http://conggiao.info/xin-on-bien-doi-d-44394
Sưu tầm: P. Mai Tự Cường

Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2018

Mọi người đang tìm Thầy - Suy Niệm Lời Chúa CN V TN / B 04-02-2018


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Marcô (Mc 1: 29-39)

29 Vừa ra khỏi hội đường Ca-phác-na-um, Đức Giê-su đi đến nhà hai ông Si-môn và An-rê. Có ông Gia-cô-bê và ông Gio-an cùng đi theo.30 Lúc đó, bà mẹ vợ ông Si-môn đang lên cơn sốt, nằm trên giường. Lập tức họ nói cho Người biết tình trạng của bà.31 Người lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy; cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các ngài.32 Chiều đến, khi mặt trời đã lặn, người ta đem mọi kẻ ốm đau và những ai bị quỷ ám đến cho Người.33 Cả thành xúm lại trước cửa.34 Đức Giê-su chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật, và trừ nhiều quỷ, nhưng không cho quỷ nói, vì chúng biết Người là ai.35 Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó.36 Ông Si-môn và các bạn kéo nhau đi tìm.37 Khi gặp Người, các ông thưa: "Mọi người đang tìm Thầy đấy! "38 Người bảo các ông: "Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng xã chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó”.39 Rồi Người đi khắp miền Ga-li-lê, rao giảng trong các hội đường của họ, và trừ quỷ.



Suy niệm
 
Chúa Giêsu làm việc không ngơi nghỉ. Có cảm tưởng như lúc nào cũng tất bật. Công việc này nối tiếp công việc khác. Sáng thì đến nhà Simon, chữa cho mẹ vợ của ông trong cơn sốt cao. Người như vị lương y hiền từ, nhẫn nại. Nắm lấy tay bệnh nhân, đỡ dậy, làm cho bệnh tình của bà lành hẳn, khỏe mạnh. Đến chiều, người ta lại mang đến vô số bệnh nhân, kẻ ốm đau, người bị quỷ ám. Chúa vừa là lương y chữa bệnh, vừa chữa bệnh như Đấng có uy quyền, khiến ma quỷ phải im lặng. 

Những tất bật bận rộn, có khi công việc quá tải, khiến ta làm việc thiếu tinh thần trách nhiệm, thiếu nhiệt huyết, làm qua loa, chiếu lệ, làm cho xong. Ngày nay, trong các bệnh viện, phòng khám, phòng mạch, chúng ta dễ dàng bắt gặp cách làm việc chiếu lệ như vậy. Bệnh nhân quá đông, hoặc vì lòng yêu nghề, yêu người không có nên để xảy ra nhiều điều đáng trách. Trong công việc phục vụ hằng ngày cũng như vậy. Một người vợ tất bật với công việc nhà cửa, bếp núc, con cái, công sở… nhiều lúc làm cho chúng ta mất cảm thức trách nhiệm, và dễ khiến ta cáu gắt. Một người chồng quá áp lực với công việc, công tác, hoặc đối diện với nhiều hoàn cảnh phải đối phó trong một xã hội mà đồng tiền đang làm chủ, có lúc khiến ta căng thẳng, mệt mỏi và mất hết tình người. Một linh mục, một nữ tu, trong việc phục vụ dân chúa hay cộng đoàn cũng có khi rơi vào kiểu phục vụ qua loa, chiếu lệ vì quá nhiều việc.


Chúa Giêsu khởi đầu ngày mới bằng việc cầu nguyện. Dù cho dân chúng có chạy tìm kiếm. Đó là việc cần và thiết yếu. Ngài lấy sức khỏe tinh thần để phục vụ, lấy thánh ý của Chúa Cha làm châm ngôn, lấy sức khỏe thể xác để ra đi và hoạt động. Tất cả đều phối hợp nhịp nhàng, thiết tha và sinh động. Trong phục vụ hay công việc của chúng ta phải mang cái hồn của Chúa Giêsu. Phục vụ như Người, làm việc với tất cả lòng yêu mến. Lòng yêu mến sẽ đẩy trách nhiệm lên mức cao nhất. Bạn yêu mến ai nhất thì bạn phục vụ và làm việc với tinh thần trách nhiệm cao nhất. Điều đáng tiếc là, ngày nay, chúng ta làm việc vì công việc, vì tiền hay vì một hư danh nào đó, chứ không phải làm vì lòng yêu mến và để phục vụ,. Nên trách nhiệm cũng thật là ít ỏi.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con bắt đầu ngày sống mới với việc chìm trong cầu nguyện, chìm trong lời của Chúa nói với chúng con. Có yêu mến Chúa và anh em mình, chúng con sẽ phục vụ cách tốt nhất: phục vụ trong vui tươi. Amen.  


GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Nguồn: https://giaophanphucuong.org/suy-niem-chua-nhat/suy-niem-chua-nhat-v-thuong-nien-b---gkgd-giao-phan-phu-cuong-10431.html
------------------- 
CHIA SẺ: Lạy Chúa Giêsu, chúng con tin thật Chúa là Thiên Chúa, nhưng đã đến trong thế gian, chấp nhận thân phận người phàm như chúng con. Chúa đã nêu cao gương sáng tuyệt vời khi đến với lớp người cùng khổ bất hạnh nhất trong xã hội để ủi an, nâng đỡ, chữa lành mọi vết thương và bệnh tật ngoài thể xác cũng như trong tâm hồn của họ; hơn nữa, Người còn làm cho nhiều người được sống lại từ cõi chết, đem lại niềm vui phục sinh cho mọi người biết tin tưởng và tìm đến với Thiên Chúa chính là nguồn sống đích thực. Chúa cũng nêu cao gương sáng phục vụ mọi người cách nhưng không, không biết mệt mỏi và phục vụ tận tình mọi nơi mọi lúc...
Xin Chúa giúp chúng con luôn ý thức tìm đến với Chúa và ý thức phục vụ anh em là phục vụ chính Chúa, giúp mang lại nhiều hoa trái cho Nước Chúa, đồng thời giúp mang lại phần rỗi cho chính chúng con. A men.
MTC
NĂM 2018: NIÊM VUI HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH

Thứ Năm, 18 tháng 1, 2018

Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng (Mc 1,15) - Suy Niệm CN III TN / B 21-1-2018


 Mc 1,14-20
 
A. Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại hai sự việc Chúa đã làm vào lúc khởi sự cuộc đời công khai của Người.
 
1. Tuyên bố về nội dung sứ vụ của Ngài nơi trần thế.
 
2. Gọi 4 môn đệ đầu tiên.
 
Nếu chỉ nhìn một cách thoáng qua thì xem ra như hai sự việc này chẳng có liên hệ gì với nhau. Nhưng nếu nhìn kỹ một chút thì chúng ta sẽ thấy chúng có liên hệ rất mật thiết
 
B. Nếu nghiên cứu Tin Mừng mừng một cách nghiêm chỉnh thì chúng ta sẽ thấy Chúa xuất hiện không như một chuyên viên làm phép lạ.
 
Những phép lạ được ghi lại trong Tin Mừng của Marcô rất ít nhưng những người được thụ hưởng phép lạ của Chúa thì Marcô nói tới một con số rất nhiều.
 
Mục đích quan trọng nhất và chính yếu nhất trong cuộc đời của Chúa là loan báo cho con người một Tin mừng. Và Tin Mừng này có một nội dung rất rõ rệt đó là Nước Trời, nước Thiên Chúa.
 
Với bài Tin Mừng ngày hôm nay Chúa nói: "Nước trời đã gần đến"(Mc 3,2)
 
Vào khoảng giữa cuộc đời công khai của Chúa thì Chúa lại bảo: "Nước Trời đang ở giữa anh em"(Lc 17,19)
 
Trong Luca cuối đoạn 17 Chúa lại khẳng định: "Nước Trời ở trong lòng anh em" (Lc 17,21)
 
Tại sao lại có sự khác biệt trong ba lời loan báo như thế?.
 
Rõ rệt là Chúa muốn nói đến những kết quả mà lời rao giảng của Chúa đã đạt được. Những người được nghe rao giảng đã dần dần hiểu ra rằng Nước Trời mà Chúa rao giảng không phải là một nước theo kiểu của trần thế mà là một thực tại cao cả hơn, siêu việt hơn. Nước đó sẽ đem lại cho con người công lý, sự an bình - tình thương - và hy vọng...nếu con người trở thành công dân trong nước ấy.
 
* Nhưng để trở thành một người công dân của Nước Trời thì con người phải làm gì?. Trong bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu đưa ra 2 con đường: Sám hối và tin vào Tin Mừng.
 
+ Sám hối là gì thì trong suốt mùa vọng vừa qua, chúng ta đã nghe Gioan Tẩy giả nói.
 
- Sám hối đơn thuần không phải chỉ là một tác động đau lòng ăn năn về những lỗi lầm tội lỗi của mình. Nếu chỉ dừng lại ở đó thì việc sám hối mới chỉ là một hành vi có tính cách tiêu cực. Sám hối như thế chưa phải là sám hối của Tin Mừng.
 
- Sám hối theo tinh thần của Tin Mừng còn phải là một cuộc quay trở về với Thiên Chúa. Tin Mừng dùng chữ metaloia - một sự trở về sau khi đã bỏ ra đi giống như người con hoang đàng trong Tin Mừng của Luca 15.
 
+ Thêm vào đó hay xa hơn thế là Tin vào Chúa.
 
- Tin không chỉ là một hành vi chấp nhận một mớ những chân lý của Chúa. Tin như thế chưa phải là tin đích thực.
 
- Tin còn phải là một cái gì hơn nữa. Tin là đi theo Chúa. Đức Thánh Cha Gioan Phaolô đệ I bảo:"Tin là liều mạng theo Chúa"
 
Con đường theo Chúa không phải là dễ dàng. Chúa Giêsu đã diễn tả con đường khó khăn này bằng một khẳng định làm cho nhiều người cảm thấy phải sợ: "Ai muốn theo Tôi mà không từ bỏ cha mẹ, nhà cửa, vợ con và cả mạng sống mình thì không xứng đáng là môn đệ của Tôi".(Lc 14,26) Đòi hỏi gắt gao thật. Một cách nào đó nó cho chúng ta thấy tích cách nghiêm chỉnh của vấn đề.
 
+ Chúng ta cứ nhìn vào cuộc đời của 4 môn đệ đầu tiên của Chúa chúng ta sẽ thấy điều đó.
 
- 4 môn đệ mà Tin Mừng hôm nay kể tên là những môn đệ đặc biệt. Ngoại trừ Anrê, còn thì ba người kia là Phêrô, Gioan và Giacôbê là 3 môn đệ có thể nói là "ruột" của Chúa. Ba người này gần gũi Chúa một cách đặc biệt. Chúa cũng tỏ ra ưu ái cách riêng với bộ ba này.
 
- Thế nhưng thử hỏi con đường theo Chúa đối với họ có dễ dàng hay không?
 
Tin Mừng cho chúng ta thấy con đường theo Chúa thực không dễ dàng chút nào cả. Có rất nhiều trường hợp Chúa buồn với bộ ba này.
 
Lúc đầu khi mới theo Chúa, cái chất "người" trong họ còn rất cao. Chúa phải rất vất vả lắm mới cải tạo được họ. Đôi khi Chúa cũng cảm thấy buồn vì họ.
 
 * Gioan và Giacôbê thì Chúa gán cho họ cái biệt danh là "con của sấm sét".
 
  * Còn Phêrô thì có lần Chúa đã rủa là "Đồ Satan".
 
- Con đường Chúa chinh phục những con người này quả là một quá trình nhọc mệt và vất vả. Có lần Chúa đã phải than:"không biết Thầy còn phải ở với chúng con cho đến bao giờ nữa?"(Mt 17,17)
 
- Bằng việc kêu gọi họ Chúa đã làm cho các môn đệ của Chúa dần dần biết lìa xa đầu óc trần thế. Nghiên cứu Tin Mừng chúng ta sẽ thấy rõ điều đó.
 
- Rồi bằng cuộc sống cũng như lời dạy nhất là bằng chính cái chết và sự phục sinh của Ngài, Ngài đã làm cho họ thuộc hẳn về Ngài để cuối cùng họ đã liều mạng vì Ngài, dám chết cho Ngài.
 
Như vậy chúng ta thấy con đường mà các môn đệ của Chúa đi vào để trở thành những công dân ưu tú của Nước trời, làm tông đồ của Chúa không phải là con đường nào xa lạ. Đó cũng là con đường có tên là sám hối và tin vào Chúa. Các Tông đồ đã xoay lưng lại với danh - lợi - thú của trần gian để tìm đến với Chúa, quay về với Chúa. Và sau khi đã quay về với Chúa, họ đã để cho Chúa biến đổi cuộc đời của họ, làm cho họ trở nên những con người mới - những con của Thiên Chúa. Và bằng đời sống dấn thân quảng đại với niềm tin yêu vô hạn vào Chúa, họ đã trở thành những chứng nhân sống động cho Ngài....và họ đã được lịch sử ca ngợi là những con người "đã làm thay đổi cả lịch sử nhân loại và làm cho bộ mặt của địa cầu đẹp hơn".


 
C. Vâng kính thưa anh chị em,
 
Đó là câu chuyện của ngày xưa...nhưng xưa không có nghĩa là nó chỉ còn tồn tại như một kỷ niệm mà như một tấm gương cho hậu thế. Giáo Hội đã rất có lý khi nói rằng: "Các tông đồ là nền tảng của Giáo Hội". Đây không phải là một nền tảng bằng đá, bằng bê tông cốt sắt mà là bằng cuộc đời và sự nghiệp các Ngài để lại. Cuộc đời của các tông đồ của Chúa Giêsu vẫn còn là tấm gương cho những thế hệ tiếp theo, mai sau và mãi mãi. Cuộc đời các Ngài vẫn còn là tấm gương cho chúng ta. Các Ngài đã cho chúng ta biết thế nào là hy sinh, thế nào là quên mình, thế nào là từ bỏ, thế nào là tin, thế nào là một cuộc đời có ý nghĩa. Các Ngài cũng dạy cho chúng ta biết làm cách nào để "cướp" được Nước trời. Đó chính biết liều mạng để đi theo Chúa.
 
Vào một buổi chiều năm 1953 các ký giả và một số nhân viên chính phủ tụ tập nhau lại tại một nhà ga xe lửa ở Chicago để chào mừng người vừa được giải thưởng Hòa bình Nobel năm đó trở về quê quán của mình.
 
Người vừa xuống khỏi xe là một người đàn ông to lớn, tóc ngắn, chòm râu cắt rất gọn ghẽ.
 
Các máy hình chớp liên hồi. Còn các nhân vật cao cấp của thành phố thì  mở rộng vòng tay chuẩn bị  đón chào người con yêu quí của quê hương.
 
Người được giải Nobel đưa tay chào mọi người và rồi ngay lâp tức ông đưa mắt hướng về hướng bên phải của  sân ga. Sau đó ông xin kiếu mọi người vài phút rồi đi thẳng về hướng đó. Mọi người đều nghĩ là chắc ông để quên một cái gì chăng.
 
Ông băng qua đám đông đi thẳng đến chỗ một người đàn bà lớn tuổi đang khệ nệ với hai cái "valises" nặng hai bên. Ông giơ tay đỡ lấy một cái, mỉm cười với bà và dẫn bà ra một chiếc xe búyt gần đó. Sau khi giúp người đàn bà lên xe xong, ông chúc bà thượng lộ bình an. Rồi quay lại với những người đang chờ chào đón ông, ông  nói với họ: "Xin lỗi quí vị vì đã bắt quí vị phải chờ đợi"
 
Người mà tôi vừa nói đó là Bác sĩ Albert Schweitzer, một nhà truyền giáo nổi tiếng đã dành cả cuộc đời của mình để phục vụ những người nghèo tại Phi châu. Chính vì những phục vụ vô vị lợi và cao cả của ông mà ủy ban Nobel đã quyết định trao giải thưởng Nobel Hòa bình năm đó cho Ông.
Chứng kiến cử chỉ bình thường nhưng cũng rất cao thượng đó, một người trong ban tổ chức lễ đón tiếp đã nói với các ký giả như thế này "Đây là lần đầu tiên tôi thấy một bài giảng biết đi".
-------------------------- 
Nguồn: http://tgpsaigon.net/baiviet-tintuc/20180115/41295
Sưu tầm: P. Mai Tự Cường

Chủ Nhật, 14 tháng 1, 2018

SỐNG PHÙ HỢP VỚI TIN MỪNG - Mc 2: 18-22 - Thứ Hai 15-1-2018


Thứ Hai tuần II TN / Năm B - Mc 2:18-22
Rượu mới và bầu mới là chính Đức Giêsu và lề luật của Ngài. Lề luật của Ngài là luật yêu thương. Yêu thương đến hiến thân mình cho người mình yêu giống như Ngài. Ngày nay cũng có rất nhiều người dám hy sinh bản thân mình vì một lý tưởng, vì người mình thương. Thế nhưng, Chúa Giêsu đã hy sinh thân mình cho người tội lỗi, những kẻ luôn phản bội Ngài và cũng là những kẻ đôi khi là người thù địch với Ngài là chính chúng ta. Đây mới là tình yêu tuyệt đối mà mỗi người chúng ta phải luôn hướng tới trong cuộc sống và trong ơn gọi mà mình đang mang trên người là ơn gọi của một con người thật sự, ơn gọi của một Kitô hữu hay ơn gọi thánh hiến.
Chúa Giêsu đến thế gian là để mang lại một nguồn sống mới, một luật lệ mới và một ơn Cứu độ của Thiên Chúa Tình Yêu. “Chẳng ai lấy vải mới mà vá áo cũ, vì như vậy, miếng vá mới sẽ kéo vải cũ, khiến chỗ rách lại càng rách thêm. Cũng chẳng ai đổ rượu mới vào bầu da cũ, vì như vậy, rượu sẽ làm nứt bầu, là rượu cũng mất mà bầu cũng hư. Nhưng rượu mới, bầu cũng phải mới!” (Mc 2, 21-22).
Trang Tin Mừng hôm nay, ta bắt gặp có mấy môn đệ của ông Gioan đến gặp Chúa Giêsu thắc mắc về chuyện họ phải ăn chay trong khi môn đệ của Chúa thì không. Bấy giờ Chúa Giêsu dùng ba hình ảnh để so sánh và giải thích cho họ hiểu rõ tinh thần của việc giữ luật ăn chay.
Ta thấy hình ảnh tiệc cưới: “Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể ăn chay, khi chàng rể còn ở với họ”.
Khi khẳng định điều này, Chúa Giêsu không trực tiếp trả lời câu hỏi nhưng Người so sánh việc giữ chay giống như niềm vui của thực khách khi dự tiệc cưới. Theo quan niệm của người phương Đông, hôn lễ là ngày “đại hỷ”, là thời gian đặc biệt chứa chan niềm vui. Những vị khách cụ thể là những bạn hữu của chú rể phải góp phần tạo niềm vui cho đôi tân hôn.
Vì thế khách mời mà giữ chay khi dự tiệc cưới là không xứng hợp.Theo lối nhìn của các nhà chú giải Kinh Thánh, hôn lễ còn ám chỉ thời cứu độ của Thiên Chúa đã nói trong sách Isaia: “Tôi mừng rỡ muôn phần nhờ Đức Chúa, nhờ Thiên Chúa tôi thờ, tôi hớn hở biết bao! Vì Người mặc cho tôi hồng ân cứu độ, choàng cho tôi đức chính trực công minh, như chú rể chỉnh tề khăn áo, tựa cô dâu lộng lẫy điểm trang” (61,10). Khi thời Cứu Độ đến mọi người sẽ hớn hở vui mừng, áo quần xúng xính chỉn chu như cô dâu chú rể trong ngày tân hôn.
Một lần nữa thánh sử Maccô nhấn mạnh về thời cứu độ đó là lúc Thiên Chúa thực hiện lời hứa ban niềm vui và hạnh phúc cho muôn dân. Chúa Giêsu đến khai mạc thời cánh chung, mở ra chân trời mới đầy hy vọng. Khi có Chúa Giêsu hiện diện, các môn đệ sẽ tận hưởng được niềm vui và còn lan tỏa niềm vui ấy cho mọi người nên họ sẽ không ăn chay. Chúa Giêsu sẽ đến thiết lập trời mới đất mới, khải hoàn vinh thắng, lúc ấy mọi tạo vật reo vui vì không còn phải “rên xiết mong ngóng chờ ngày cứu độ”.
Kế đến, ta bắt gặp hình ảnh rượu chứa trong bầu da. Chúa Giêsu dùng hình ảnh rất quen thuộc về cách chứa rượu của người Do Thái. Thời đó người ta chưa có bình đựng rượu nên họ thường chứa trong một cái bầu làm bằng da thú. Nếu rượu cũ đổ vào bầu da mới, rượu lên men và thải ra lượng khí carbon độc hại, túi da sẽ rách và rượu chảy ra ngoài. Trái lại rượu mới phải chứa trong bầu da mới vì da mới có tính đàn hồi nên sẽ không bị rách.
Và sau cúng, với hình ảnh vá áo, Chúa Giêsu dùng hình ảnh một người lấy vải mới vá vào áo cũ, miếng vải mới làm áo dúm lại, và chỗ rách lại càng rách to hơn. Bằng cách lối nói so sánh bằng hình ảnh, Chúa Giêsu muốn mời gọi chúng ta cần có một tư tưởng mới, một cái nhìn cởi mở thì mới hiểu được những việc Chúa làm, hiểu được những giá trị của Tin Mừng.
Có thể nói đây là một bước tiến, một cuộc cách mạng lề luật giúp người ta không bị héo mòn trong mớ luật nặng nề để vươn lên tầm cao mới của tình yêu mến. Rõ ràng rằng việc ăn chay, đi lễ, đọc thiên kinh vạn quyển mà thiếu đức ái thì chẳng có ích gì. Nếu chỉ giữ lề luật mà trong lòng còn chất chứa sự hận thù ghen ghét, đối xử bất công với người khác thì việc ăn chay cũng chỉ là thái độ giả hình.
Với tất cả những điều trên, Chúa Giêsu muốn các môn đệ đi vào sự kết hợp thâm sâu thân tình với Thiên Chúa, thao thức kiếm tìm ý nghĩa đích thực của Tin Mừng giữa những điều luật buộc phải giữ. “Rượu mới, bầu cũng phải mới”, cái “mới” ở đây không phá bỏ cái “cũ” nhưng đã được chắt lọc từ sự tinh hoa của cái cũ. Tin Mừng của Chúa phải được đón nhận bằng tất cả lòng quảng đại và yêu mến. Nếu luật cũ là “mắt đền mắt, răng đền răng” thì luật mới phải vượt lên sự hiềm thù đền trả 1-1 mà là “nếu bị ai vả má bên phải thì hãy giơ cả má bên trái ra nữa. Nếu ai muốn anh để lấy áo trong của anh thì hãy để cho nó lấy cả áo ngoài. Nếu có người bắt anh đi một dặm thì hãy đi với người ấy hai dặm. Ai xin thì hãy cho; ai muốn vay mượn thì đừng ngoảnh mặt đi” (Mt 5, 39-42).
Trong đời sống thường ngày, ta thấy ắt hẳn không phải cái gì cũ cũng là xấu, trái lại kỷ niệm xưa thì đáng trân trọng, bạn cũ thì thân tình, đồ cổ thì quý. Trái lại cũng có trang vở mới tinh khôi, thanh khiết, có con đường mới thẳng tắp, chiếc cầu mới nối liền nhịp sống hai bên bờ sông…Đó là cái mới đáng trân trọng được xây nền tảng cái cũ, được chắt lọc từ sự tinh túy của cái cũ. Chúa Giêsu đã đến không phải để phá bỏ cái cũ nhưng kiện toàn và khắc lên đó một tinh thần mới, tinh thần khiêm tốn phục vụ và yêu thương trọn vẹn.
Ta không thể phủ nhận rằng đời sống xã hội hôm nay đang từng ngày đổi thay, và như vậy, Giáo Hội cũng luôn trăn trở đi tìm cách thế hữu hiệu nhất để loan báoTin Mừng hầu cho đời sống đạo có chiều sâu vững vàng và phải bén rễ vào Đức Kitô, nếu không chúng ta sẽ bị đánh bật bởi những cái mới, trào lưu sống “hời hợt, ào ào, vội vã” mà đánh mất căn tính của mình. Giáo hội Chúa Kitô phải là giáo hội của người nghèo, luôn lắng nghe và đồng cảm với người nghèo. Sở dĩ Tin Mừng chưa được nhiều người đón nhận vì cách rao giảng của chúng ta có phần chưa phù hợp, chưa đáp ứng đủ nhu cầu tâm linh nơi con người. Ước gì mỗi ki-tô hữu biết đến với mọi người bằng cung cách phục vụ khiêm tốn như Chúa Giêsu, bằng niềm hân hoan của thực khách trong đại tiệc hôn lễ, bằng nỗi khao khát hướng đến điều trọn lành.
Thật vậy, Chúa Giêsu đã đến giải thoát con người khỏi sự trói buộc cũ kỹ của mọi tính hư nết xấu và tội lỗi. Như thế, ta hãy xin Chúa cho mỗi người chúng ta được biến đổi nên những người biết sẵn sàng lắng nghe những gợi hứng của Chúa Thánh Thần để có thái độ sống đạo linh hoạt, sống động phù hợp với chân lý đức tin và đạo hiếu con người.
Huệ Minh
Nguồn: http://giaoxutanviet.com/song-phu-hop-voi-tin-mung-3/
Sưu tầm: P. Mai Tự Cường
---------------------- 

Bên trong thì giá trị hơn bề ngoài (Mc 2, 18-22)

THỨ HAI 1/14/2018 1:09:53 PM

LoiChua.jpg
Đã rất nhiều lần người Pharisêu dùng biện pháp “nhất tiễn diệt song điêu” để gài bẫy Đức Giêsu. Hôm nay, cũng chiêu thức ấy, họ tìm cách đưa cả thầy lẫn trò vào tròng khi cất tiếng hỏi Đức Giêsu: “Tại sao môn đệ của ông Gioan và người Pharisêu ăn chay, trong khi đó muôn đệ của ông lại không ăn chay?”.

Họ hỏi Đức Giêsu về lý do tại sao các môn đệ của Ngài không ăn chay, nhưng thực ra họ đang tìm cách trách móc Đức Giêsu! Nếu Đức Giêsu trả lời các môn đệ không cần ăn chay, thì vô hình chung Ngài chống luật Môsê; còn nếu Đức Giêsu thuận theo và yêu cầu các môn đệ ăn chay theo ý của những người Pharisêu, thì quả thực, Ngài đang phủ nhận sự hiện diện của mình, bởi tất cả mọi điều mà dân Israel mong đợi, thì nay Ngài đến, Ngài đang là hiện thân của niềm hy vọng đó. Vậy ăn chay là để mong đợi, nay điều mong đợi đó đã đến, thì không có lý do gì phải ăn chay nữa!

Biết được ý đồ thâm độc của họ, nên Đức Giêsu đã lấy một ví dụ qua hình ảnh vải mới vá vào áo cũ và rượu mới đổ bầu da cũ để thấy được điều nghịch lý nơi câu hỏi của nhóm người Pharisêu. Đây cũng chính là câu trả lời gián tiếp đầy khôn khéo, khiến họ không thể bắt bẻ được Ngài điều gì!

Trong cuộc sống thực tế, có khi chúng ta cũng chẳng khác gì những người Pharisêu khi xưa!

Nhiều khi đọc kinh rất nhiều, nhưng bảo tha thứ cho người làm phiền chúng ta thì không bao giờ! Hay đi lễ thường xuyên, nhưng có khi anh chị em cần đến sự giúp đỡ thì lại là điều xa vời với ta! Hoặc cũng có những người tham gia hội đoàn này hội đoàn kia chỉ để chỉ trích và bới bèo ra bọ mà không hề thay đổi lối sống cho tốt hơn!

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi chúng ta hãy chú tâm đến nội dung bên trong hơn là những chuyện bề ngoài. Đừng vì những điều phụ thuộc mà đánh mất đi giá trị của nội dung.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho con biết chú trọng đến lối sống đạo hơn là hình thức. Một trái tim biết yêu thương thực sự thay cho lối sống giả tạo trên đầu môi chóp lưỡi. Amen.

Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.
Nguồn: http://conggiao.info/ben-trong-thi-gia-tri-hon-be-ngoai-d-43952
Sưu tầm: P. Mai Tự Cường

Thứ Sáu, 12 tháng 1, 2018

Ở lại với Người - Suy niệm Lời Chúa CN II TN / B 14-1-2018

Hãy đến mà xem!
Tin mừng Ga 1: 35-42: Chúa Giêsu hỏi : Các ngươi tìm gì? Họ thưa: Thưa Ráp-bi (nghĩa là lạy Thầy), Thầy đi đâu ?”  Người đáp : “Hãy đến mà xem.”  Và họ đã đến xem chỗ của Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy...

Kính thưa Cộng Đoàn.

Trong trang Tin Mừng, có thể ta nói rằng rất ngắn mà Thánh Gioan thuật lại . Gioan đang đứng với hai người trong nhóm môn đệ của ông nhìn theo CHÚA Giêsu đang đi và nói: «Đây là Chiên THIÊN CHÚA». Hai môn đệ nghe ông nói và rồi liền đi theo CHÚA Giêsu. Thấy một cách rất lạ lùng khi người ta đi theo mình , thì Chúa Giêsu hỏi : Các ngươi tìm gì? Họ thưa: Thưa Ráp-bi (nghĩa là lạy Thầy), Thầy đi đâu ?”  Người đáp : “Hãy đến mà xem.”  Và họ đã đến xem chỗ của Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy. 

 Sau đó chúng ta thấy các môn để đó, đã đi theo Chúa Giêsu suốt cả cuộc đời của mình. Có nghĩa là ở lại với Chúa Giêsu, ở trong với Chúa Giêsu không phải ngày hôm nay, ngày hôm ấy,  mà là suốt cả cuộc đời và chúng ta thấy: cái cái động từ ở lại mang rất nhiều nghĩa phong phú. Nó diễn tả nhiều khía cạnh khác nhau trong cuộc đời của con người và cách riêng là  cuộc đời người Kitô hữu. 

Ở trong thánh sử Gioan, và trong cái thư của mình nữa, thì ngài đã sử dụng cái động từ này 68 lần trên tổng số 118 lần của Tân Ước. Và chúng ta  thấy đây là cái tâm tình rất là tuyệt vời, mà Chúa Giêsu cũng như các môn đệ muốn bày tỏ. Trước khi Chúa Giêsu đi xa,  thì Chúa Giêsu mời gọi các Môn Đệ:  «Hãy ở lại trong tình yêu của thầy», và ngày hôm nay các môn đệ đã ở lại với thầy của mình.

Nói tới đây con nhớ đến cuộc đời của một vị linh mục rất là tuyệt vời!  Linh mục ấy là linh mục Pierre-Antoine Alaimo 44 tuổi. Thì ở tại nhà thờ Đức Bà phù hộ ở Nice, miền bắc nước Pháp,  thì đức cha Andre Micro đã truyền chức phó tế cho thầy trước khi lãnh sứ vụ linh mục.  44 tuổi mới lãnh sứ vụ phó tế thì phải nói đây là một ơn gọi rất là muộn của một người đã trải qua nhiều kinh nghiệm khác nhau, kể cả trong quân đội, kể cả cái cuộc sống lam lũ vất vả của mình. Thì thầy phó tế kể lại rằng là:  cuộc đời của thầy rất là khó khăn. Thầy sinh năm 1971 và lớn lên ở thành phố Grenoble nhưng rồi sau đó rời quê hương năm 18 tuổi, và rồi Chúa đưa thầy đến Alpes-Maritimes và sau cùng dừng chân ở thành phố thuộc giáo phận Nice.

Hoàn cảnh gia đình khó khăn nên là 16 tuổi thì thầy sáu đã phải rời gia đình để đi làm trong tiệm bánh ngọt và rồi công việc ở đây thì quá nhiều, để rồi mất lễ ngày Chúa nhật và ngày lễ trọng và những ngày cuối tuần. Sau đó thì đành phải nghỉ việc để mà đi  làm thợ hồ, thợ thạch cao, rồi làm người hầu bàn, rồi làm đầu bếp. Cho đến năm 22 tuổi thì thầy đi lính. Thầy kể lại là ban đầu thì thầy muốn trốn lính, nhưng rồi thầy thi hành nghĩa vụ quân sự và sau một năm rưỡi thì ghi danh gia nhập vào đội binh, ở lại đó phục vụ 10 năm.  

Thời gian này thì thầy khám phá ra nhiều hạng người khác nhau, từ những người đến từ những nước gọi là Đông Âu và chính những người này đã để lại ảnh hưởng rất lớn trong cuộc đời của thầy qua những năm tháng khá khó khăn. Họ có những cái cách suy nghĩ và hành động khác nhau và đặc biệt để lại cho thầy cái tình huynh đệ chi binh thật cao cả trong quân đội. Và người ta thường nói rằng là làm lính một ngày là làm lính mãi mãi. Và thật vậy, khi mà một người lính rời khỏi quân ngũ thì khi mà đã khoác áo lính thì suốt đời vẫn là lính. Nhìn lại cuộc đời của mình thì thầy 6 cảm thấy mình đã có đủ thứ nghề. Và rồi một cái ơn hoán cải đến rất bất ngờ. Trong quân đội khi mà thầy bị thương ở khuỷu tay nên  được chuyển vào làm quán bar giải khát.

Bỗng một hôm có một người bạn đưa cho thầy cái quyển sách là « Niềm vui tri thức» của triết gia người ĐỨC Friedrich Nietzsche (1844- 1900) rồi khi mà thầy đọc sách thì thầy cũng không biết ông là một triết gia bài trừ Kitô Giáo.  Và rồi đến một buổi chiều ngày nọ, khoảng 3 giờ chiều thầy thấy một sĩ quan bước vào quán bar và với cái vóc dáng và điệu bộ bên ngoài và đặc biệt với các nhánh ôliu luôn gắn trước ngực thì thầy biết đây là linh mục.

Linh mục ấy người Pháp và thầy có thiện cảm ngay với ngài, khi mà ngài gặp thầy và thầy mời ngài dùng ly cà phê. Và rồi vị linh mục ấy đã mở lời với thầy sáu: - một hạ sĩ Lê dương mà đọc sách của triết gia Nietzsche  là điều tôi chưa từng thấy nếu mà anh thích đọc loại sách này thì chúng ta có thể gặp riêng để hàn huyên. Và rồi thầy đã chấp nhận lời đề nghị và nhờ qua cha, thầy đã khám phá ra cuộc đời có nhiều cái đẹp mà nhiều cái đẹp lúc đó chưa hề biết. Sự kiện này thì để cho thầy sống, thầy mở lòng ra từ giây phút ấy. Từ lúc thầy  gặp cha thì thầy thay đổi và thầy thường xuyên đến gặp cha tuyên úy của mình.

Cha bắt đầu dạy giáo lý cho thầy và cùng với nhau uống một ly Whisky và hãy kể lại đây là một kinh nghiệm, một kỷ niệm khó quên giúp cho thầy xây dựng đời sống tâm linh của thầy trong vòng 3 năm. Và sau khi rời quân ngũ đến phục vụ buổi tối cho người nghèo nơi khu phố Arien của thành phố Nice do hội từ thiện MIR tổ chức. Đến đây thầy lại gặp cha Patrick Bruzzone và thầy đã làm việc trong hội từ thiện này một năm.

Phục vụ với người nghèo và phục vụ những người không nhà không cửa và qua hành trình phục vụ này thầy đã tự nhủ rằng: có lẽ mình được ơn kêu gọi trở thành linh mục để phục vụ người nghèo, để hiến dâng cho người nghèo. Và khi phục vụ cho người nghèo thì thầy mới nhận ra rằng, khám phá rằng chính người nghèo đã ban tặng cho chúng ta Đức Giêsu Kitô. Và rồi chính vì cái gặp gỡ người nghèo này đã làm cho cuộc đời của thầy thay đổi. Và thầy bỏ nghề nhà binh để đi theo Chúa trong đời tận hiến làm linh mục. 

Chúng ta thấy một Giêsu vẫn sống giữa cuộc đời này, nơi người nghèo, nơi những người cô thế, cô thân, đặc biệt đó!  Để rồi, thầy sáu đã cảm nhận được, thầy sáu Alaimo đã cảm nhận được sự hiện diện của Thiên Chúa nơi người nghèo và đã đổi đời. Rõ ràng là trong cái hoàn cảnh sống, thầy Alaimo đã gặp được cha tuyên úy, rồi gặp được một cha phục vụ người nghèo, và nơi đó thầy bắt gặp được hình ảnh của Chúa Giêsu. Và chính các môn đệ ngày xưa cũng vậy, đã đến và ở lại với Chúa Giêsu và đã phát hiện ra, đã gặp ra một tình yêu Giêsu. Và thầy sáu, Alaimo  cũng đã gặp được Chúa Giêsu nơi vị linh mục tuyên úy và nơi linh mục phục vụ cho người nghèo. 

Việc quan trọng là cuộc đời của chúng ta, chúng ta có chấp nhận để lên đường để bỏ đi tất cả những cái gọi là bám víu cuộc đời của mình, kể cả cái nghề nghiệp của mình, để mà đi theo Chúa Giêsu, đã đến và ở lại với Chúa Giêsu hay không ?

Và khi mà mình ở lại với Chúa Giêsu thì mình sẽ khám phá ra một tình yêu Giêsu. Và Chúa Giêsu đã mời gọi:  “ Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy”

Và Ngài cũng đề nghị một giới răn là giới răn yêu thương: Đây là giới răn của thầy : “ Anh em hãy yêu thương nhau như thầy đã yêu thương anh em.” chúng ta không chỉ hiệp thông với Chúa mà còn hiệp thông với anh chị em bằng tình yêu nhân loại, bằng tình mến sống động cho tình mến Chúa.

Thánh Gioan nói rõ rằng: Ai nói rằng mình ở trong ánh sáng mà lại ghét anh em mình, thì vẫn còn ở trong bóng tối.

Ai yêu thương anh em mình thì lại ở trong ánh sáng, và nơi người ấy không có gì nên cớ vấp phạm.(1 Ga 2: 9- 10)

Và rồi chúng ta thấy giới răn yêu thương là cốt lõi của người Công Giáo, của đạo Công Giáo. Nhờ yêu thương mà người ta nhận ra chúng ta là Môn Đệ của Chúa. Giữa một xã hội đầy tội ác, đầy tham nhũng, đầy dối trá, rất cần chứng tá tình yêu của Chúa Giêsu, cần chứng tá của chúng ta.

Và những ước mong rằng, mỗi người chúng ta hãy ở lại với Chúa Giêsu để cảm nhận sự tình yêu của Chúa Giêsu  như các môn đệ, như thầy sáu và sau này là linh mục Alaimo.  Chúng ta đáp lại cái ơn gọi, cái lời gọi của Chúa nơi chúng ta như thế nào? Cái câu trả lời ấy, mỗi người chúng ta trả lời với Chúa như thế nào, để rồi trong cuộc đời của chúng ta, chúng ta có đến và ở lại trong thầy hay không; nhiều lần nhiều lúc chúng ta lăn tăn nhiều chuyện quá chúng ta làm lăn tăn quá nhiều chuyện để chúng ta không có giờ dành cho Chúa, để chúng ta không cảm nghiệm được Tình Yêu mà Chúa dành cho mọi người chúng ta. Tình Yêu phát xuất từ sự ở lại. 

Chúng ta thấy 1 thánh Têrêsa Calcutta, dẫu rằng bận bịu với biết bao nhiêu công việc của người nghèo nhưng mẹ Têrêsa Calcutta vẫn ở lại dưới chân của Chúa khi mẹ đi làm việc bác ái . 

Và với thánh giáo hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị, biết bao nhiêu công việc của Giáo Hội trên cương vị là một vị giáo hoàng, nhưng rồi Thánh Gioan Phaolô 2 vẫn ngồi dưới chân Chúa lắng nghe tiếng Chúa để nghe Chúa nói với mình. 

Đặc biệt thánh Vinh Sơn Đệ Phaolô chỉ lo cho người nghèo cũng vậy.  Biết là bao nhiêu việc lo cho người nghèo nhưng ngài vẫn dành giờ ngồi dưới chân Chúa. 

Hay là thánh Anphongsô, đấng sáng lập dòng Chúa Cứu Thế cũng vậy. Mỗi ngày, ngài dành 8 tiếng đồng hồ để ngồi dưới chân Chúa để mà ở lại trong tình yêu của Chúa. 

Và chính Tình yêu cứ phát xuất tình yêu. Và chúng ta thấy người nào càng kết hợp với Chúa thì lại càng cảm nhận được cái tình yêu Chúa . Và khi đó lại chia sẻ tình yêu Chúa cho người khác.  

Còn khi chúng ta quá ồn ào, chúng ta quá náo nhiệt, chúng ta quá lăn tăn, chúng ta hoạt động nhiều quá! chúng ta hoạt náo nhiều quá! Chúng ta không có chắc chúng ta không ở lại trong tình yêu của thầy như không sinh hoa kết quả như Chúa nói: Anh em hãy ở lại với thầy ! Anh em hãy gắn bó với thầy , như cành nho gắn bó với cây nho và như thế sẽ sinh ra nhiều hoa quả”.  

 Ngày hôm nay khi nhìn lại gương của các môn đệ khi đã bỏ mọi sự đi theo Chúa Giêsu, đi tìm Chúa Giêsu, đến ở lại với Chúa Giêsu. Xin cho chúng ta biết bớt bỏ những lo toan của cuộc đời, những gánh nặng của cuộc đời, để chúng ta đến với Chúa! để chúng ta tìm được cái sự bình an trong Chúa đích thực! 

Như các môn đệ tìm được sự bình an, như mẹ thánh Têrêsa, như thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô 2, Thánh Vinh Sơn Phaolô. Chỉ khi chúng ta ở lại trong Chúa, chúng ta kết hợp trong Chúa thì chúng ta mới có  bình an thật sự. Và khi đó chúng ta mới có một tình yêu Chúa thật sự . Amen.


Huệ Minh
----------------------- 
Nguồn: https://giaophanphucuong.org/suy-niem-chua-nhat/den-va-o-lai---suy-niem-chua-nhat-ii-thuong-nien-b-10281.html
Sưu tầm: P. Mai Tự Cường